Chương 7
'' BỐP ''
Đó là tiếng tôi đập 1 con muỗi đang đốt chântôi...nó to kinh khủng..dán cá là cái giống muỗi truyền bệnhsốt rét lắm..
- về được chưa?
tôi quay sang hắn hỏi và mặt đỏ rần lên khi các cặp nhan nhản xungquanh chúng tôi mi nhau chùn chụt..
- đợi tí..về gì cho sớm..
hắn ậm ờ nói rồi...
- Hằng này. tôi muốn cô làm bạn...
'' BỐP ''
lại 1 con muỗi nữa chíchtôi đau điếng..
- chết mày nè con.
tôi nói mà không dấu được vẻ căm hận...và tôitưởng tượng con muỗi đang chết dưới tay tôi làcái mặt của Huy.
- này , tôi đang nói chuyện với cô đấy..
Huy cau có nhìn tôi..
- nói gì thì nói đi.
Tôi ngạc nhiên nhìn hắn..
- à ,
hắn ngoảnh mặt đi chỗ khác...
- tôi muốn cô làm bạn..
'' BỐP ''
1 con muỗi khác lại dámto gan cắn sau lưng tôi..hic , ngồi đây một lát không khéo làm buổitối cho muỗi mất..không biết về nhà mẹ có nhận ra đứa con dễ thương của mẹ không nhỉ?
- CÔ CÓ THÔI CÁI TRÒ ĐẬPMUỖI VỚ VẨN CỦA CÔ KHÔNG HẢ?
đột ngột Huy quát to làm không chỉ tôi mà mấy đôi đang hôn nhau 1 cách vừa đắm vừa đuối cũng phải giật nảy mình..tôi cũng hét lại giọng to không kém..
- MUỖI CẮN TÔI THÌ TÔI PHẢI ĐẬP CHỨ SAO? CẬU THỬ NGỒI YÊN ĐỂ MUỖI CẮN XEM CÓ CHỊU ĐƯỢC KHÔNG?
- NHƯNG TÔI ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ.
- NHƯNG TÔI ĐANG BỊ MUỖI ĐỐT.
tôi ngoác miệng ra cãi.
hắn nhìn tôi trân trối rồivò đầu bứt tai rên rỉ :
- trời...sao tôi có thể có....với 1 con nhỏ như thế này..
tôi chẳng hiểu hắn nói cái quái gì hết nhưng mừ con nhỏ này là có liên quan đến tôi rồi , thế là tôi liếc xéo hắn vàlầm bầm :
'' đối với ai thì không biết nhưng đối với bố mẹ tôi thì tôi là vàng , bạc ,kim cương , hột xoàn ''
buổi đi chơi của tôi và Huy đã diễn ra như vậy đó...đang yên đang lành, hắn bắt tôi đi tô tượng, để rồi người ta coi tôi là phần tử xấu xa...rồi còn bị hắn lôi vào công viên và làm mồi cho mỗinữa chứ..tức nhất là cuối cùng vẫn bị hắn chửi..tức..tôi không hiểuvợ hắn sau này là ngườinhư thế nào nhưng chắcphải có 1 khả năng chịu đựng , 1 nghị lực phi phàm lắm mới có thế chịu được 1 thằng chảnh , kiêu căng , ngạomạn như hắn....
- Hằng , nghĩ gì mà thần ra thế hả con
tiếng mẹ làm tôi giật thót cả người..quay lại , tôi trố mắt ngạc nhiên vì mẹ đang bận trên mình một bộ đồ rất đẹp, mẹ lại trang điểm nữa chứ....hay thiệt :
- mẹ sắp có live show gì à?
tôi ngạc nhiên hỏi..?
- à , mẹ định lên nhà bạncũ từ năm cấp 2 chơi..lâu rồi mẹ không gặp lại cô ấy..đi với mẹ luôn nhé..
- vâng ạ.
tôi trả lời không chút dodự vì bây giờ tôi cũng chẳng có việc gì để mà làm cả..
Nhà bạn mẹ tôi nằm trên đường ngô quyền..đó là 1 ngôi nhà 2 tầng được sơn màu xanh dương mát dịu vớibãi cỏ xanh mượt êm như nhung...và khi mẹ tôi bấm chuông thì 1 người phụ nữ ( mà tôi đoán là chủ nhân căn nhà) chạy ra mở cổng..bà trông hơi mập và có 1 khuôn mặt phúc hậu..bà ấy chớp chớp mắt nhìn mẹ tôi..sửng sờ...sau đó 2 người họ ôm chầm lấy nhau , và trên khoé mắt họ long lanh những giọt lệ..
- Thúy vẫn như hồi xưa..đẹp như thời con gái ấy..
mẹ tôi trầm trồ khen bác ấy..
- Thanh cứ nói quá , mình già rồi..thêm nhiều năm lăn lộn với cuộc sống ở nước ngoàilàm mình mệt mỏi vô cùng....
rồi bà quay sang tôi , mỉm cười hiền hậu :
- cháu tên gì?
- dạ , Hằng ạ.
Tôi trả lời 1 cách lễ phép..
- cháu năm nay học lớp mấy?
- dạ. 11 ạ..
- trường nào cháu?
- dạ , cấp ba sao vàng.
- à..
mắt bà sáng lên..
- con bác cũng đang học ở đó...
rồi bà gọi to :
- Phong ! Phong ơi !
oái. Phong á? ..tôi ngơ ngác nhìn lên cầu thang....thật không thể nào tin được , đó là Phong..cậu ấy đang đi xuống nhà..
- mẹ gọi con ạ?
- Uh , đây là bạn mẹ và con của cô ấy..
- cháu chào cô ,
phong cúi đầu chào mẹ và khi quay sang tôi
- A! Hằng /
- vậy là 2 đứa có biết nhau à?
mẹ tôi hỏi không dấu được vẻ ngạc nhiên..cònbác Thúy thì gật gù
- chà , có duyên đấy , không biết sau này 2 chúng ta có thành thông gia được không nhỉ?
Phòng của Phong khônglộn xộn và bừa bãi như phòng mấy thằng bạn của tôi..nó khá là ngăn nắp , gọn gàng và sạch sẽ..
- cậu có vẻ là tín đồ của THE BESTLES nhỉ?
tôi hỏi khi thấy trên tường treo đầy ảnh của họ..
- ồ , có cả ghi ta nữa này..
Tôi quay sang Phong hỏi 1 cách thích thú :
- cậu biết chơi ghi ta không?
- có chứ.. con trai thì phải biết chơi đàn ghi - ta.
Phong nói rồi vớ lấy cây đàn ở đầu giường..
- Hằng thích nghe bài gì?
- cô bé mùa đông đi..
Tôi đề nghị..
- uh..
và cậu ấy vừa đánh đàn vừa khe khẽ hát :
chiếc lá lìa cành buông xuống lòng đường
ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về
Cô bé đáng yêu của tôi
Mùa đông đến em vẫn cười
em ước mình là bông tuyết ngoài trời
để được bay mãi lên thiên đường
một thiên đường tuyết rơi
Tuyết chẳng có đâu em ơi
chỉ có tôi bên cạnh em thôi
Mùa Đông đến gió khiếnem se lạnh
Đừng lo vì còn tôi đây.
Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu
Tôi nhìn em, em đỏ mặt,em không nói khiến cholòng tôi bồi hồi
Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi
Môt mùa đông em đứngđó
Một mùa đông êm đềm....
..........không hiểu sao khinghe Phong đàn và hát bài đó , tôi có cảm giác lạ lắm..trái tim tôi như thổn thức..và tôi..hơi sến..nhưng tôi ước rằngcô bé mùa đông đó là tôi , còn cậu bạn trong bài hát đó là Phong...chà , nếu như vậy thì tốt quá nhỉ...
buồn thật , điều đó là 1 mong ước quá xa vời đối với tôi..tôi biết Phong hay galang , giúpđỡ bạn gái..nhưng tôi không biết trong tim cậu ấy có 1 chút tình cảm gì đó , ( nhỏ thôi ) dành cho tôi không....chắc là không rồi....không sao , dù sao tôi vẫn có quyền mơ mộng , vẫn có quyền tưởng tượng cậu ấy là bạch mã hoàng tử của tôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét