Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Tình Yêu Tuổi Xì Teen - Chương 11

Chương 11
 
Tôi ngã người ra..trời ạ , sao hắn dai thế chứ?..chẳng phải tôi đã nóirõ tình cảm của tôi rồi ư?..sao hắn cứ thích đẩy người ta vào 1 tình thế khó xứ thế nhỉ?
<Tôi không đi được đâu...Tôi đang ở Hải Phòng..nhà bà tôi ở đó >
Tôi nhanh trí phịa 1 lí do..hì , hắn sẽ không thể kéo tôi đi cùng hắn được..thông minh đấy chứ?
< Cô đi Hải Phòng mà bỏ quên cái đầu mình ở Hà Nội hả? >
Hắn nói giọng xỏ xiên...quên đầu ở Hà Nội làsao nhỉ?..không lẽ..tôi ngóc đầu ra cửa sổ..trời ạ , hắn đang đứng chình ình bên kia đường , tray vẫy vẫy và cười rất chi là đểu nữa..
..mà nói đểu thế thôi chứ thực ra đẹp chói lóa kinh khủng..đến nổi mà mấy đứa con gái dại trai dưới đường cứ thi nhau liếc mắt đưa tình , cầm di động chụp hình hắn loạn xà ngầu..
< Thôi , tôi ko đi được đâu>
< Không đi được à? Thế đểHuy cõng đi nhé? >
< mấy ngày nay mưa nắngthất thường nên đầu cậu có vấn đề à?...TÔI KO ĐI , TÔI KO THÍCH ĐI >

 < CÔ BẦN TIỆN NÓ VỪAVỪA THÔI CHỨ? >
Hắn hét và trợn trừng mắt lên cửa sổ nhòm tôi..mấy đứa con gái cũng nhìn lên theo..
< HAY CÔ HẸN LỠ VỚI THẰNG PHONG RỒI? >
tiếng hắn to dã man , tàn bạo....ngại quá , vì bây giờ đám con gái lượn lờ quanh hắn rấtnhiều..mà tôi thì chẳng muốn ai biết chuyện tôi thích thầm Phong cả :
< bé lại cái mồm dùm, bị đao à? >
tôi gắt :
<Thôi được rồi , nhưng 9 h là tôi phải về đấy >
<Ok >
Giọng hắn hớn hổ và vẻ mặt thì mừng rơn giống như con nit vậy...
..tôi mệt mỏi vớ lấy bộ quần áo trong tủ...thôi thì đi vậy nhưng trong đêm đi chơi này tôi sẽ cô làm rõ chuyện tình cảm với hắn 1 lần nữa..
- cái gì? đi bộ hả?
Tôi trợn tròn mắt nhìnhắn....chả là hắn bắt tôi đi bộ cùng hắn đến rạp chiếu Phim mà...mà rạp đó thì xa nhà tôi lắm...
- UH , phải đi cho nso lãng mạn chứ.
- bạt mạng thì có.
Tôi lầm bầm nhưng mà sau nghĩ lại cũng thấy may , tuy xa 1 tí nhưng được cái an toàn..chứ đi với hắn không khéo hắn rú gađưa tôi với hắn lao vào cái huyệt nào được đào sẵn cũng nên
..
choáng..choáng hiệp 2..
nếu trong ngày này bạn và người iu đi xem phim thi sẽ xem phim gì?...chắc là love story , casabanca , yêulà cưới ....hoặc đại loạilà những phim như vậy..nhưng Huy thì không , chẳng hiểu hắn nghĩ cái quái gì khi mua vé cho tôi coibộ phim :'' xác chết trên mái nhà ''
của phim rùi nhìn hắn..:
- bị điên không?
- không.
- thần kinh ổn định chứ?
.
- ổn định.
- nhiễm sắc thể đầy đủ?
- đầy đủ.
- thế sao lại cho tôi coicái phim này trong ngày valetine?
- ủa? sợ à? người như Hằng mà thỏ đế , sợ phim kinh dị à?
Hắn nhếch mép cười..lời hắn nói đã chạm đến lòng tự ái của tôi :
- tất nhiên là tôi khôngsợ...tôi chẳng việc gì phải sợ cả.
tôi cố nói cứng.
- Vậy thì vào thôi..hy vọng coi xong phim này Hằng rút ra bài học cho chính mình..thôi , vào trước đi , Huy đi mua bỏng ngô nhé.
Hắn nói rồi bỏ đi...còn tôi thì đứng lại đó bặm môi suy nghĩ..gì mà bài học chứ...khó hiểu quá đi mất...
Bộ phim '' xác chết trên mái nhà '' kể về 1cô gái yêu thầm 1 chàng trai (giống tôi quá )..nhưng trớ trêu thay anh ta không yêucô ta mà chỉ lợi dụng sự ngây thơ , tin người của cô , và vì lòng tham của mình...anh chàng đã giết chết cô để cướp đoạt tài sản sau đó quăng xác cô trên máinhà bỏ hoang...nhưng hồn cô vẫn còn vấn vương , luôn luôn tìm cách đe dọa , báo thù gã kia..
Coi phim này , tôi và mấy người trong rạp ớn lạnh , người cứ runlên bần bật...nhưng Huy thì không , hắn coi phim này như phim hoạt hình vậy...thỉnh thoảng lại đế thêm vài câu đại loại như :
- cho đáng , ai bảo congái mà vô duyên , cứ bám theo thằng đó , đáng ra nên từ bỏ sớm thì đâu đến nỗi.
hay :
- Lòng người khó đo được..đừng có thấy bềngoài lịch sự , ga lăngmà không đề phòng..
- AAAAAAAAAAAAAAA
mọi người trong rạp rú lên khi đến cảnh cuối phim..cô gái đẩy chàng trai từ trên lầu hai xuống.người hắn ta ngập ngụa trong vũng máu...còn cô gái trong bộ đồ trắng toát, tóc tai rũ rượi thì cấttiếng cười man di , mọi rợ...
sau đó đèn sáng choang , mọi người định thần lại và lục tục kéo nhau ra về , tay họ còn ôm lấy ngực mình...tôi và Huycũng đứng lên...giờ tôi mới để ý , cánh tayhắn hằn lên đầy những vết bấm của tôi khi sợ quá..
- Đau không?
- tất nhiên là đau.
- Xin lỗi , tôi không cố ý.

 Tôi nhăn nhó nói....chắc hắn đau dữ lắm...vậy mà ngồi suốtbuổi hắn chằn rên lên tí nào..
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại reolên...đó là bải ''Run to you '', 1 bài tôi rất thích trong audition.
- chờ tí , tôi nghe điện thoại.
Hắn nói...tôi gật đầu...hic , nói thật là bây giờ tôi mong hắn nghe xong thật nhanhvà quay lại với tôi..tôi vẫn còn bị bộ phim kia ám ảnh...đứng đâylâu không khéo tôi chết vì sợ mất.
<alo. Nghĩa à >
< Sao ông...thành công không? chắc là nàng ôm chặt lấy ông vì sợ hả? >
< ôm khỉ , Hằng bấm tay tôi thì có...đau chết đi được..lằn đỏ lên rồi này >
< thế à..sao tôi dắt mấy con bồ đi coi...đến đoạn cao trao chúng đều ôm lấytôi thế nhỉ >
< không biết , thôi tôi uot nhé , tôi không muốn Hằng chờ lâu >
< uh , bye >
tiếp nè
hỉ 5 phút sau Huy đã quay lại và kéo tôi đi chơi công viên cùng hắn..tất nhiên là tôi từchối vì nghĩ đến viễn cảnh phải đi bộ đến mòn dép và chen chúctrong dòng người là tôi cười không nổi nữa..Nhưng Huy nào có chịu nghe theo lời người khác đâu..hắn lôi tôi đi bằng tất cả sự nhiệt tình của hắn :
- Đi chơi cho vui mà..Hằng sợ gì chứ...sợ đi nhiều xấu người hả...yên tâm , xấu thì cũng đã xấu sẵn rùi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét