Chương 16
- thuốc mê?Tôi nhăn mặt cóc hiểu hắn định nói cái quái gì?
- chứ sao nữa...rủi hắn bỏ thuốc mê vào đó...rồi Hằng ăn..sau đó thì Phong sẽ....Hằng còn dại lắm...con gái thì phải cẩn thận chứ?...khôn 3 năm dại 1 giờ mà.
- THÔI ĐI.
tôi hét lên khi nghe hắn nói...ngứa tai kinh khủng :
- bộ cậu tưởng ai cũng dê như cậu hết à? Phong là người đàng hoàng , chưa bao giờ nói xấu Huy vì vậyHuy đừng có đi chụp mũ chocậu ấy.
Trước lời nói của tôi , Huy cứng họng ,chẳng cãi lại được gì...tuy nhiên hắn vẫn lì lợm lầm bầm :
- ai bảo hắn cứ dây vào Hằng làm gì.
- còn nói sảng nữa à?
tôi quắc mắt nhìn hắn :
- Mà đến đây làm gì vậy?
- ơ..đến...mượn..mượn vở toán.
Hắn ấp úng nói ,,,Tôi nhìn hắn như nhìn vật thể lạ :
- bị điên à? Tôi học A7 , cậuhọc Á. giáo viên dạy khác nhau thì mượn vở thế nào được?
- à...ờ.
Hắn lúng túng thấy rõ...rồi hắn nói bằng giọng gắt gỏng :
- Tôi nhớ Hằng đấy thì sao?
- nhớ tôi?
Tôi lặp lại...bất giác 2 má tôiđỏ bừng lên...
- uh , 2 hôm nay không thấyHằng đến lớp nên tôi thấy lo lo...
- bị cảm.....nhưng giờ tôi đỡ rồi..
- vậy à?...đỡ chưa?
- rồi..
tự nhiên tôi thấy sên sến thế nào ấy..và 2 đứa cứ nhìn nhau mãi.
- Thôi tôi về , Hằng nhớ uống thuốc cẩn thận..mấy hôm nay trời trở lạnh phải mang áo ấm nghe...
Hắn dặn dò rồi chần chờ 1 lát , hắn leo lên xe rú ga phóng đi..
- thế chuyện của bà với Huy ra sao rồi?
Hoa hỏi khi 2 đứa đắpchăn nằm ngủ.
- Sao là sao?
tôi nhăn mũi...trời ạ , bao giờ cũng thế...nếuđề tài trò chuyện của chúng tôi bắt đầu là điện ảnh , ca nhạc , diễn viên đẹp trai , đẹp gái nào đó thì kếtthúc luôn là Huy ,
- bà biết không Hằng. 2 ngày nay không thấy bà đến lớp , mặt Huy buồn xo , tội nghiệp..
rồi chợt nó nói bâng quơ :
- mà có nằm mơ tôi cũng không nghĩ bà với Huy là 1 cặp đâu nhé...tôi nghĩ bà thích Phong chứ.
Hả?????????????/Tim tôi đập thịch một cái , mồ hôi thì túa ra...Hoađang nói cái gì vậy?
- SAo..sao...bà biết?
tôi lắp ba lắp bắp...không thể nào....cuốn sổ heo Boođang nằm trong tay Huy mà , sao nó biết được chứ?
- vậy là tôi đoán đúng nhé?
Hoa reo lên và ngồi bật dậy...tôi cũng dậy theo..
- Năm lớp 10 tôi đã thấy nghi nghi , Phong đi đâu bà cũng đảo mắt dõi theo đến đó , nghe ai kể về Phong là bà chống cằm ngồi nghe như nuốt lấy từng lời...thậm chí tôi còn thấy bà ghi 1 chứ P thật to lên mặt bàn nữa.
- bà để ý kĩ quá đấy.
Tôi xụ mặt...con ranh , nhạy cảm thật đấy...chuyện tôi thích Phong mà nó cũng biết , bái phục.
- vậy kể cho tôi nghe ''love story '' của bà vàHuy đi.
Hic...đến nước này thì tôi phải kể thôi...dù sao thì nói ra cho vơi bớt nỗi lòng chứ cứ ôm lấy 1 mình thì khóchịu lắm...hơn nữa hoa là đứa ý tứ , lại kín mồm kín miệng nên chắc nó sẽ không kể lại cho ai nghe chuyện này...
..sau khi tóm tắt cho nó nghe cái chuyện tình bất đắc dĩ giữa tôi và Huy , nó chẳng những không thông cảm mà lại còn ôm bụng cười ha hả :
- bà bị sao thế?
tôi cau mặt :
- bạn bè lâm vào hoàn cảnh nguy nan mà cònngoóac mồm , ngoác miệng ra mà cười được à?
- ờ thì..
Hoa cố bụm miệng :
- vì chuyện của bà với Huy giống hệt trong phim '' Định mệnh '' , mà bà biết không...cuối cùng cái con bé trong phim ấy lại đi kết cái thằng nó tưởng chừng như là kẻ thú đời mới vui chứ.
- vui cái con khỉ? Huy làm gì mà đẹp trai , tính cách như cái thằng trong phim đó...Hơn nữa cái thằngđó nó không bao giờ gọi con nhân vật chính bằng những cái tên mĩ miều như : xác chết trôi , xác ướp , mắt bồ câu con bay con đậu cả....nhưng mà...công nhận...dạo này hắn có đỡ chê bai tôi hơn...
Tôi buồn rầu nói :
- mà bà biết đấy tôi vẫn rất thích Phong nhưng có giải thích điều đó bao nhiêu lần Huy vẫn không chịu hiểu...
- cậy bà nói đi , hãy nói sự thật cho Phongbiết...lúc đó cả đống rắc rối này sẽ chấm dứt và bà sẽ chẳng lo lắng về Huy , hay cuốnsổ nữa...
- Nhưng...
tôi bặm môi.
- tình bạn của tôi và Phong chỉ mới bắt đầu...nếu tôi nói là tôi mến cậu ấy và bị cậu ấy từ chối thì mọi chuyện sẽ khác...và tôisẽ ngại vô cùng khi gặp cậu ấy.
Hoa nhìn tôi một lát rồi nói bằng giọng trầm ngâm :
- Nếu tôi là bà , tôi sẽ nói...Hằng này , nghe tôi , hãy nổ 1 cú bùm đi , nếu Phong từ chối..cũng tốt...bà sẽ xác định được tình cảm của cậu ấy , à tất nhiên và sẽ buồn 1 thời gian nhưng sẽ quên , sẽ bắt đầu 1 tình yêu mới , còn nếungược lại thì quá tuyệt rồi...còn cứ dây dưa như thế này thì mệt lắm......
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét