Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Tình Yêu Tuổi Xì Teen - Chương 19

         Chương 19                   
Hằng :
Hôm nay là chủ nhật..nghe nói ngày mai. Huy sẽ bay..nghĩ đến đó tôi cảm thấy lòng buồn vô hạn..nhưng..như thế cũng tốt...thời gian sẽ làm vơi đi mọi nỗi buồn , nỗi đau.
Sau khi lang thang ở khu tô tượng của nhà sách , nhìn ngắm lại nơi mà 2 đứa vừa sáng tạo nghệ thuật vừa cãi nhau ỏm tôi...tôi chạy xuống khu vực sách và quà lưu niệm để tìm 1 bộ sách ưng ý cho thằng em họ tôi...ngày mai là sinh nhật nó mà..
 và sau 1 h đồng hồ tìm kiếm tôi đã tìm được 1 món quà ưng ý...đó chính là quyển sách với tựa đề '' từ cậu bé đến người đần ông ''...hy vọng nó có thể giúp cho thằng em đang tuổi lớn của tôi biết nhiều điêu.
                                          -
'' Lê đôi bàn chân bước đi trên con phố dài ''
Đó là nhạc chuông mới của tôi...là số máycủa con Hoa , có chuyện gì vậy nhỉ?
<Alo , Hoa à? >
<Uh tôi đây..đến nhà tôi ngay bây giờ nhé...có 1 thứ cực kì hay ho và bất ngờ tôi muốn cho bà coi >
< giờ á? >
< ngay bây giờ..bố mẹtôi đi cả rồi...bà đến đi..cổng tôi chỉ khép hờ thôi..bà cứ đẩy cửara mà vào , tôi đang ởtrên phòng...ôi tôi không thể rời mắt khỏi nó được , đẹp quá>
Nó nói 1 hơi rồi cụp máy cáu rụp...Tôi chẳng hiểu gì cả...nhưng mừ thui...cứ đến , chắc là phải đặc biệt lắm nên nó mới gọi như vậy...
                                 
Nhà nó kia rồi , căn nhỏ 2 tầng được sơn màu hồng , nằm lọt thỏm giữa 2 ngôi nhà to tướng.
sau khi dắt xe vào sân, tôi đóng cổng 1 cách cẩn thận và vớ tay lấy cuốn sách trước giỏ xe ,tôi đi vào nhà..
Phòng nó nằm ở trên tầng 2..tôi đẩy cửa bước vào và quay người thật nhanh , 1 tay để vặn nắm đấm cửa ,tay kia chìa ngược ra đằng sau...
- bà coi tôi mới mua cuốn sách hay không?
Rồi tôi toe toét cười quay lại :
- bất ngờ chư.............OÁI.
Tôi hét lên vì trước mặt tôi bây giờ khôngphải là Hoa mà là Huy...hắn làm tôi hoảng đến độ đánh rơi cuốn sách xuống sàn nhà...
Huy cúi xuống cầm cuốn sách lên :
- Từ cậu bé đến người đàn ông..
rồi hắn lật thêm mấy trang ;
- các yếu tố ảnh hưởngđến hooc môn sinh dục nam..chà ,hay thiệt
Tôi giật phắt cuốn sách trên tay hắn và mặt đỏ rần lên vì ngượng....mãi một lúc sau tôi mới nói ấp úng :
- cậu..cậu...đến đây làmgì vậy?
- Phong bảo Hằng có chuyện cần nói với tôi.
hắn nhún vai nói .cái con Hoa mắc dịch và cả Phong nữa...2 người này đang cấu kết với nhau làm cái gì thế không biết.
- Hằng có chuyện gì muốn nói thì nói đi..mai tôi bay rồi.
Huy nhìn tôi dò hỏi.
- à..ờ..
Thực ra tôi có nhiều điều muốn nói lắm chứ..nhưng không hiểu sao trước mặt Huy , tôi lại phát ngônthế này:
- mình chỉ muốn...muốn nói..ơ...trong thời gian ở nước ngoài....chắc thức ăn có lạ bụng...Huy nên mang theo...ơ...thuốc...đúng...thuốc becberin....để...để đề phòng.
- Cám ơn vì gợi ý nhé.
Giọng Huy đanh lại...còn tôi thi lùi về phía sau , vặn nấm đấm cửa để chuổn bị chuồn ra ngoài....nhưng...sao không được thế này? ĐỒ CHẾT TIỆT , NÓ KHÓA NGOÀI RỒI.
- có chuyện gì à?
Huy nhìn tôi hỏi.
- à...không có gì.
Tôi lắc lắc đầu , rồi đột nhiên 1 câu hỏi vọt ra khỏi miệng lúc nào mà tôi không hay biết :
- cậu đi chừng mấy năm vậy?
- ..khoảng..5- 6 năm gì đó.
- Thế à...chúc...cậu may mắn nhé,
Tôi gượng gạo nói...chơt Huy hỏi :
- Nghe Phong bảo 2 người chia tay rồi? tại sao vậy.
- ơ..vì..
đang lúng túng vì không biết sẽ phải nóithế nào thì tôi nghe tiếng con Hoa đang ông ổng hát ở bên ngoài :
- TẠI SAO YÊU NHAU KHÔNG ĐẾN ĐƯỢC VỚI NHAU , ĐỂ GIỜ ĐÂY 2 TA PHẢI KHỔ ĐAU...MÀ SAO KHÔNG THỂ THA THỨ CHO NHAU 1 LẦN.
Dời ạ , lại còn thế nữa chứ...con điên , nó không hiểu nó đang làm tôi ra sao , đây tôivào hoàn cảnh khó xửthế nào đâu.
- Hằng nói đi ,
Huy giục.
Tôi bặm môi , vặn vèođôi bàn tay :
- vì....vì...tôi không còn thích cậu ấy nữa.
- vậy người Hằng thực sự thích là ai?
 Huy vẫn không chịu buông tha.
có nên nói không nhỉ?có nên thú nhận đó là người đứng trước mặt tôi sau khi đã làm cậu ấy tổn thương rất nhiều không?
- bộ nói ra điều đó khólắm sao hả Hằng?
Huy thở dài , ngồi xuống giường và nói :
- mà thôi....tôi cũng chẳng muốn hy vọng về việc Hằng có chút tình cảm với tôi để rồi phải ôm lấy thật vọngnữa...Hằng có bao giờ quan tâm đến tôi đâu mà..bây giờ , nói dại rủi tôi mà chết thì Hằng cũng chẳng chútbận lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét