Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Tình Yêu Tuổi Xì Teen - Chương 18

Chương 18                -
Tối hôm đó , bên hồ Tây.
- Đêm hôm thanh tịnh gọi con người ta ra đây làm gì vậy?
Huy nhìn tôi thắc mắc hỏi...còn toi , tôi đứngkhoanh tay , bặm môi nói :
- Huy này , tôi nói với Phong mọi chuyện rồi..
- Gì?
- mình đã nói với Phong mọi chuyện..chuyện sổ heoBoo...sự thật về chuyện cặp bồ..
Mặt Huy hơi tái đi...và hắn hỏi bằng giọng bồn chồn :
- thế hắn bảo sao?
- ơ..cậu ấy bảo là cậu ấy cũng thích tôi..cậu ấy tỏ ý muốn tôi làm bạn gái cậu ấy.
nghe đến đó Huy sữngsờ...Mặt tối sầm lại....mãi một lúc sau , cậu ấy nói bằng giọngcay đắng :
- Huy cá là Hằng sướnglắm nhỉ? Hằng đồng ý?
- ờ thi...Tôi thích Phong lâu lắm rồi mà..
Rồi cúi gằm mặt xuống đất , tôi nói :
- Hơn nữa tôi thấy mệtmỏi khi mang mác '' Bồ Huy '' lắm , tôi cảmthấy chịu áp lực rất nhiều...
Im lặng , chỉ còn tiếnggió thổi xào xạc...tôi đút trong túi ra lấy chiếc IPOD và dúi nó vào tay Huy :
- Huy cho mình trả lại...mình không đáng để cầm nó.
Nhận lấy chiếc Ipod từ tay tôi..Huy chăm chăm nhìn nó , cười khẩy rồi quăng mạnh nó xuống mặt hồ và quay lưng bỏ đi , không nói thêm tiếng nào cả..
Chỉ còn mình tôi đứngđó...1 mình cô đơn và lạnh lẽo....tôi không hiểu tại sao khi thấy Huy quay lưng lại phíamình tôi cảm thấy hụthẫng , đau nhói ở tim..và đến khi đưa tay lên mặt., tôi chạm phải những giọt nướcmắt nóng hổi của mình....Tôi khóc sao? tôi đã khóc vì Huy sao?...tôi không ngờ đến 1 ngày tôi phải nhỏ nước mắt vì hắn....ai làm ơn giải thích điều này là sao? tình cảm tôi dành cho Huy thật sự là thế nào...tại sao tôi lại hoang mang , hoảng loạn và rối bời thế này kia chứ.????
Hằng đã nói với Phong hết mọi chuyện..và đáng ghét ,hắn cũng thích con nhỏ đó....thế là hết , tôi đã thật sự hết hy vọng rồi.
chán thiệt , trước đây dù Hằng không thích tôi nhưng tôi vẫn không từ bỏ hy vọng vì tôi nghĩ chắc gì Phong đã thích nhỏ...nhưng giờ đây khi mọi chuyện đã rõ ràng thì tôi phải bỏ cuộc thôi....tôi không thích phải van nài tình cảm..lòng tự trọng không cho phéptôi làm điều đó...nhưng tôi đau , tôi thất vọng ghê gớm.

- Dạo trước cứ nghĩ bà thích Phong nên tui mới xúi bà nói sự thật, ai ngờ bà lại quay sang thích Huy ,
Hoa vừa nói vừa thở dài.
- đừng có nhác đến tên đó được không.
Tôi cau có nói...tệ thiệt , tôi đang cố quên hắn thì tự dưng con Hoa lại lôi ra..
- được rồi.
Nó tặc lưỡi :
- Nhưng mà Huy sắp đi du học rồi , tuần sau là cậu ấy bay.
- cái gì?
Tôi kêu lên kinh ngạc.
- chứ sao nữa?
Nó trố mắt nhìn tôi :
- cả trường đang xôn xao việc này đấy ,,
tôi lặng người đi vì những lời Hoa nói...đólà sự thực sao? Huy sẽđi á?....tại sao? tại sao hắn lại đi 1 cách vội vã như vậy kia chứ....
thế là từ nay tôi sẽ không được nhìn thấynụ cười , ánh mắt , được nghe giọng nói của hắn nữa...............Nhưng như thế cũng tốt , ở trong 1 môi trường mới hắn sẽ có khối việc phải làm và sẽ quên được tôi , quên được con nhỏ ngốc nghếch đã làm tổn thương hắn..và hắn sẽtìm được tình yêu mới của mình...người đó chắc sẽ hơn tôi gấp trăm lần và thật lòng yêu hắn...
- Bà khóc đấy à?
Hoa nhìn tôi lo lắng hỏi..
- đâu có bụi bay vào mắt ấy mà.
Tôi dụi dụi mắt đánh trống lảng....nhưng Hoa cứ nhìn tôi là lạ..
- thôi tôi vê trước đây.
Tôi nói và vớ lấy cặp sách rồi chạy thật nhanh ra khỏi thư viện..vì tôi ghét cách nhìn của Hoa , ánh mắt sắc sảo của nó luôn nhìn thằng vào đối phương và làm họbộc lộ ra điều họ muốn che dấu..
Lúc chạy ngang qua hành lang , tôi bắt gặp Huy...1 thoáng ngập ngừng rồi 2 đứalướt qua nhau như 2 người xa lạ....Tôi đã cốtỏ ra lạnh lùng , làm mặt lơ nhất có thể nhưng sự thực là tôi muốn , muốn nói chuyện với cậu ấy , muốn bảo rằng cậu ấyđừng đi....thật là mệt mỏi khi trái tim tôi lạimâu thuẫn với lí trí của tôi như thế này...
                                   -
Hoa :
Cái con bạn ngốc nghếch của tôi đã chạy ra ngoài rồi...đồ ngốc , người nó yêu sắp xửa đi xuất khẩu lao động..ô nhầm...xuất ngoại để du học..thế mà nó lại tránh né , không chịu nói sự thật với cậu ta...tệ thiệt , con ngốc đó không hiểu là mình đã đang và sẽ mất cái gì đâu...
- Bà thấy Hằng đâu không?
đó là Phong...bồ...à , bồ cũ của Hằng..tôi biết cậu ấy qua 1 lớp học thêm toán lớp 10..và cách đây 3- 4 tuần chúng tôi trở nên khá là thân với nhau..
- Bà ấy vừa mới chạy ra ngoài rồi...ngồi xuống đi.
Tôi kéo ghê ra cho cậuấy ngồi :
- nghe Hằng bảo 2 người chia tay..trời ơi,thật ko ngờ ông là 1 người cao thượng trong tình yêu như vậy.
Giọng cậu ta trầm ngâm :
- có gì đâu , tôi chỉ thấy đơn giản là Hằngkhông còn thích tôi nữa , mà là thích Huy nên tôi chủ động chia tay để mong Hằng được hạnh phúc..
- nhưng cái con đó lại không muốn hạnh phúc mới kì chứ..mà đầu tuần sau là Huy bay rồi..từ đây đến đó chỉ còn 3- 4 ngày thôi à..
- uH , vì thế tôi định kiếm Hằng để bảo cô ấy cần nói gì , cần làmgì thì hãy nói và làm ngay đi , kẻo ko ân hận mãi mãi.
- mệt với nó thật.
tôi ôm đầu chán nản...đột nhiên 1 ý nghĩ loé lên trong bộ óc đầy sự sáng tạo của tôi :
- Phong này , tại sao takhông giúp Hằng và Huy quay lại với nhau nhỉ?
- bằng cách nào?
cậu ta nhìn tôi nghi hoặc.
- à...bọn mình sẽ.............

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét