Chương6
Sáng hôm sau tôi vào nhà sách xem đồ , vừa đi tôi vừa nghĩ miên man về Phong..thật tội cho cậu ấy , đã đưa tôi về mà còn bị chửi nữa chứ..
-thôi đi tô tượng vậy..
tôi thầm nghĩ..đó là 1 cách để giải tỏa stress trong lòng tôi lúc này...
ở khu tô tượng...
sau khi chọn được 1 bứctượng 2 đứa bé đang minhau cực kì dễ thương , tôi đem nó lại chiếc bàn dài mà ở đó có để những hộp màu để mọi người cùng tô với nhau...bất chợt tôi thấy Phong , cậu ấy đang ngắm nghía tác phẩm mới hoàn thành xong của mình.
-woa , đẹp quá.
tôi thốt lên trầm trồ thán phục...Phong quay lại nhìn tôi , rồi cậu ấy nở 1 nụ cười :
-chào Hằng.
-chào Phong.
tôi nói và ngồi xuống cạnh cậu ấy.
-cậu tô đẹp quá.
-bình thường thôi mà.
rồi cậu ấy hỏi :
-bạn đã giải thích với Huy chưa?
Huy...sao cậu ấy lại lôi cái gã đáng ghét ấy vào thờ điểm hay ho thế nàynhỉ?
-việc gì phải giải thích chứ..Huy với mình chẳng có quan hệ gì sất..
-chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy điên lên vì ghen như thế..mà quái thật , Huy luôn bảo Hằng là bồcủa cậu ấy trong khi Hằng lại phủ nhận suốt...
tôi ậm ờ :
-chuyện này khó nói lắmPhong ạ.
Phong định nói thêm gì đó...nhưng khi thấy vẻ mặt của tôi , cậu ấy lại thôi..
-à , Phong này..Phong tôgiúp Hằng với nhé..Hằng tô hay bị lem nhem lắm..
tôi chìa bức tượng ra đầy hy vọng...
-được thôi.
cậu ấy vui vẻ nói và chúng tôi cùng bắt tay vào công việc..vừa tô , chúng tôi vừa trò chuyện với nhau về đủ đề tài và cả 2 cùng thíchthú khi nhận ra mình đồng quan điểm với nhau về 1 số chuyện..ra về , tôi còn bắt cậu ấy khắc tên Phong -Hằng lên bức tượng nữa..
chà , đó đúng là 1 kỉ niệm đáng nhớ mà suốtđời tôi không bao giờ quên được..
chiều thứ 2 ,con Thảo làm 1 việc rất chi là '' ngộ nghĩnh trẻ thơ ''..không biết nó đào đâu ra bộ ảnh bồ cũ của Huy..25
Ra về , thay vì đi cổng trước như mọi khi tôi lạichuồn về cổng sau...nhưng 3 chân 4 cẳng đạp về được 1 đoạn thì lại bị hắn chặn lại bằng con ARN..
hắn nheo mắt nhìn tôi , cười cười..
- định chuồn hả?làm gì mà dễ thế.?,
hic...đúng là dai như đỉađói...tôi ngao ngán nhìnhắn hỏi :
- làm sao cậu biết tôi chuồn cổng sau?
- có gì đâu..tôi bảo mấy thằng đệ để ý đến cô giùm...có thằng thấy cô đi cổng sau nên phone cho tôi ngay ấy mà..
trời ạ , tôi đâu phải con nợ hắn đâu mà hắn kiểm soát tôi gắt gao như thế chứ...điên thiệt, tôi chỉ muốn nhảy phắtxuống xe , túm lấy tóc và chà mặt hắn xuống đường cho bỏ ghét..
- đi thôi..đến nhà sách với tôi.
hắn nói bằng cái giọng ra lệnh đáng ghét..còn tôi thì nhìn hắn ngạc nhiên..người như hắn mà ham đọc sách thì giống như heo có cánh ,heo bay lên trời vậy..
nhưng nói gì thì nói , phản đối gì thì phản đối..tôi vẫn phải đi cùnghắn dù có muốn hay không? tất nhiên tôi chẳng có ý định đi chung với hắn..thế là tôiđi xe đạp còn hắn tà tà xe máy trên đường..rõ khỗ , không biết hồi hắncòn nhỏ có bị va đập , chạm dây thần kinh nàokhông mà giờ lại làm 3 cái trò vớ vẩn này nhỉ?
Trời ạ , tôi tưởng hắn dẫn tôi vào đâu..té ra hắn dẫn tôi vào khu tô tượng..lại còn chọn ra đến 5 bức đại loại 2 đứabé đang mi nhau , tựa lưng vào nhau nữa chứ..kinh thiệt , hắn bàyra ba cái trò vớ vẩn này làm gì nhỉ..nhưng kinh dị nhất là hắn quay sang tôi nói bằng cái giọng tỉnh bơ:
- cô trả tiền đi...
- tôi chưa bị điên..cậu tô 1 mình thì trả 1 mình đi..
tôi đâm cáu.
- ai bảo tôi tô 1 mình..tôitô cùng cô mà...tôi đi vội quá không mang theo kịp tiền..cô trả đi , tôi sẽ trả lại cho cô sau..Trả đi.
hắn gườm mắt nhìn tôi thế là tôi buộc phải thanh toán....30000 ngi`n , đau hơn hoạn , đã thế khi tôi bảo hắn bỏ bớt 4 bức lại..hắn lại không chịu mới tức chứ..
trái ngược với khung cảnh lãng mạn ngày hôm qua...tô màu với Huy đúng là 1 cơn ác mộng..hắn tô xấu kinh khủng thế mà lại luôn miệng đổ lỗi cho tôi nữa chứ.. thế là tôi trả thù bằng cách đòi tiền..
- cậu phải trả 3 chục cho tôi nghe chưa?
- tôi không trả thì sao?
hắn cười cười.
- thì con cậu sinh ra sẽ bịmù mắt.
- tôi không có ý định lấy vợ..tôi sẽ tìm đến cô..lúcấy tôi sẽ chọn 1 trong lũ con nheo nhóc của cô làm con..lúc ấy để coi con ai bị mù mắt..
nhưng tôi không còn nghe hắn nói gì nữa , vì bận để ý đến 1 anh chàng rất cute , có nét gìđó giống Phong..
- này ,
hắn giật tóc tôi , đau tê tái.
- trong lúc con gái ở đây để ý tôi thì cô lại đi ngắm thằng khác à? cô bị gì vậy..đồ con gái lẳng lơ..
lẳng lơ..hay thiệt , tôi cólẳng lơ thì cũng không đến lượt hắn bình phẩm..
- còn cậu là cái đồ loang lổ.
- cô lẳng lơ.
- cậu loang lộ
- lẳng lơ
- loang lổ.
bỗng chú bảo vệ đập tay lên vai Huy , giọng răn đe:
- đề nghị cô cậu coi lại lờnói..cô cậu đang làm ô nhiễm tâm hồn trẻ thơ ở đây đấy.
tôi và Huy ngơ ngác quay lại thì :
- mẹ ơi , lẳng lơ là gì mẹ?
- bố ơi , loang lổ là sao hả bố?
sau 1 tiếng đồng hồ tô tượng đầy tai tiếng , bị bố mẹ lũ trẻ nói vào tai chúng những câu đại loại như :
- cưng , lớn lên con đừnggiống 2 người họ nghe.
- 2 người đó thuộc phần tử xấu , con phải tránh xa ra , không được lại gần , nghe chưa?
vv.... thế là tôi và Huy phải rời khỏi nhà sách..nhưng tôi chưa kịp mừng vì điều đó thì hắn lại kéo tôi vào công viên với lí do...chơi.
ý kiến hắn đưa ra làm tôi muốn điên cả người..tôi và hắn có phải là đôi , là cặp gì đâu mà lại kéo nhau vàochỗ đó kia chứ..đã thế lại phải móc hầu bao ra mua cho hắn thêm cái kem 3000 đ..đau hơn hoạn .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét